CAFE CHỦ NHẬT: THÚY KIỀU VÀ TÚ BÀ

CAFE CHỦ NHẬT: THÚY KIỀU VÀ TÚ BÀ
Thúy Kiều vừa nhập nhà thổ, Tú Bà đã cho thực hiện kiểm tra trinh tiết của nàng. Sau khi kiểm tra đúng quy trình, ban kiểm tra báo cáo:
– Bẩm ma ma, con này đã hỏng trinh. Hỏng nặng!
Tú Bà hoảng hốt tru tréo lên:
– Chết mẹ rồi, thằng khốn họ Mã. Mất đứt của bà ba trăm lạng vàng. Đồ đểu cáng!
Bà Tú muốn đập chết con chuột họ Mã ấy, nhưng sợ vỡ bình. Làm to chuyện ra sẽ mang tiếng nhà thổ của bà. Bà đành trút giận sang nàng Kiều:
– Này con đĩ thúi dâm loàn kia. Mày có biết bao nhiêu vốn liếng bà đem ra đầu tư cho mày không?
Thúy Kiều ngơ ngác không hiểu. Kiều chỉ biết gia đình nàng dùng vốn tự có của nàng đổi lấy ba trăm lạng để nàng phải đi vào nhà thổ, đúng quy trình. Ba trăm lạng ấy chi cho quan để cứu cha già chứ không ăn sống nuốt tươi hết được.
Tú Bà lột quần Kều ra tô hô và gọi gã họ Mã đến:
– Đồ ăn tham. Mày xem, mày đã lấy trinh con Kiều mà ra thế này?
Họ Mã nhìn trước nhìn sau rồi đáp:
– Đừng lôi tuồn tuột ra thế ảnh hưởng đến uy tín và sự tồn vong của nhà thổ ta.
Bà Tú bớt tru tréo, nhưng ruột vẫn sôi sùng sục:
– Thôi được, tự kiểm điểm sâu sắc đi. Vì sao nó không còn nguyên?
Bà Tú cố tình né chữ trinh. Dùng chữ “nguyên” cho nó đúng quy trình.
Họ Mã đáp:
– Thì… thì đã vào đây có còn “nguyên” cũng chẳng để làm gì. Trước sau gì chẳng phải cách nguyên vốn tự có của nó…
Bà Tú thắp cây nhang lên bàn thờ thần Bạch Mi, vừa rên rỉ:
– Trời ơi, chúng mày sướng trên nỗi đau của bà.
Thúy Kiều bức xúc chen vào:
– Danh giá của gái đĩ là cái nguyên. Khi bị cách cái nguyên là đau bỏ mẹ chứ sướng gì?