Đang đêm

Đang đêm, Min cứ xoay xoay làm mẹ không ngủ được. Mẹ lên mạng xem xem 1 hồi rồi đặt 2 bó hoa tự tặng mình.
Từ hồi yêu nhau tới giờ, năm sau là kỷ niệm 10 năm quen nhau, vậy mà số lần bố con tặng hoa cho mẹ chưa đếm nổi đầu ngón tay trên 1 bàn tay. Mẹ nhớ loáng thoáng đâu đó là 2 hay tối đa là 3 lần thôi. Một lần mẹ nhớ hoài đó là hôm Valentine khi bố mẹ ở bên Anh. Đêm rồi nên hoa cuối ngày ế người ta còn 1 cành hồng màu đỏ rõ xấu hay sao ấy. Bố con mua nốt rồi tặng mẹ. Mẹ nhớ vì đó là lần đầu bố tặng mẹ hoa. Nhớ vì trên con hẻm nhỏ ở trung tâm London ngày hôm ấy, khi bố vừa tặng hoa mẹ thì có một con dở hơi nhắn tin cho bố là: “Happy Valentine! I love you, my love!”
Mẹ nhớ hoài và ghét người con gái đó mãi.
Mới gần đây, cách đây nửa năm hay hơn gì đó, nhân dịp ngày phụ nữ Việt Nam thì phải, bố các con tặng mẹ, chị Bìn và bà ngoại 1 chậu hoa lan. Mẹ nhớ vì mẹ ngạc nhiên. Cũng nhớ vì mẹ với chị Bìn có chụp ảnh hun nhau bên chậu hoa ấy.
Có những lúc không có bố con ở đây, mẹ cảm thấy bội phần lạc lõng. Những đêm không ngủ được như thế này, chẳng có ai trò chuyện. Có những công việc cảm thấy nặng nề, nhưng lại phải tự giải quyết một mình.
Mẹ luôn nghĩ mình phải mạnh mẽ lên. Bởi vì một bức tranh đẹp còn cần bỏ công bỏ sức. Một món ăn ngon phải tỉ mỉ, chỉn chu. Thì gia đình còn cần hơn thế nữa sự cố gắng của một người làm vợ, là hậu phương như mẹ.
Thời gian quay trở lại, mẹ vẫn sẽ chọn yêu bố các con. Bởi chỉ có yêu bố các con thì mới có các con như bây giờ được.
Yêu một người đàn ông mà bên mình gần 10 năm thì ở xa mình tới tận gần 6 năm. Hơn một nửa Thanh xuân nằm hết trong thời gian đợi chờ ấy.
Yêu một người đàn ông mà bên anh ấy gần 1 thập kỷ, anh ấy tặng hoa mình 3 lần. Khi muốn có hoa, phải tự mua để ngắm.
Mẹ không phải là đang trách bố các con đâu. Là mẹ đang nhớ bố các con đấy. Dù xa nhau nhiều đáng ra mẹ phải quen rồi mới đúng, nhưng quả thực là vẫn nhiều lần rất nhớ.
Bố con sẽ giận nếu mẹ nói rằng, dù bố chẳng có điểm tốt nào mẹ cũng sẽ yêu bố thôi. Yêu hơn yêu Ji Chang wook,vì bố là bố của các con mà.
Bố sẽ giận là bởi vì bố các con hay dỗi mẹ. Nói các điểm tốt của bố, mẹ đều phủ nhận hết làm bố rất buồn. Mỗi lần như thế, mẹ thấy bố rất là buồn cười luôn. Buồn cười vì bố dỗi mẹ lại phải dỗ, phải nịnh.
Mẹ thật nhớ quá nhớ London ngày ấy và những kỷ niệm còn xa hơn nữa khi bố mẹ mới yêu nhau.
Bây giờ bớt yêu nhiều rồi hay sao í. Vì còn yêu các con nữa.
Min đừng xoay xoay nữa, mẹ xoay theo mẹ chẳng ngủ được đây này!