Hôm qua bố xin lỗi con

Hôm qua bố xin lỗi con, hôm nay con xin lỗi bố! (Chuyện anh Kan)
Sáng hôm qua, khi anh ấy ngủ dậy, làm vệ sinh xong, mặc quần áo xong, bố giục thắt khăn quàng vào rồi xuống ăn sáng trước, giục giã mãi anh ấy mới khoác ba lô ra cửa, bố nhìn thấy chưa đeo khăn quàng bèn chạy ra hỏi tại sao con không đeo khăn? Nó im, bố hỏi 3 câu nó vẫn im. Bố quát lên: Nói! Nó bảo: Con không biết đeo. Thế là bố đeo hộ với tâm trạng cực kỳ bực bội, vì thực chất anh ý lấp liếm đổ lỗi chứ ngày nào cũng tự đeo khăn. Xong thì anh ý mở cửa gỗ, mở ra rồi cứ nấn ná không ra, cửa thì mở, muỗi thì cứ hễ mở cửa là bay vào, bực quá bố mới đẩy nhẹ vào vai và hơi quát: Con ra đi! Rồi bố đóng cửa. Thực tình thì cũng bực thật. Và hành động đẩy vai nó ra khỏi cửa đã khiến nó bị tổn thương. Xuống quán nó ngồi thẫn thờ (cô bán hàng mách lại như thế). Khi mẹ xuống để đưa đi học, hỏi tại sao buồn thế, nó bảo: Bố đánh con đấy, đánh vào vai con. Bố không quan tâm gì đến con cả, đến bạn Minh Quang ở lớp còn quan tâm con.
Buổi tối bố được mẹ kể lại toàn bộ câu chuyện, nghĩ lại bố thấy bố sai khi đã không bình tĩnh nên có hành động nóng nảy làm Kan tổn thương. Đi ngủ, bố ôm Kan và nói lời xin lỗi, khi bố xin lỗi thì nó ôm bố rúc vào nách và thút thít. Xong vụ xin lỗi, bố cũng phải nhẹ nhàng giảng giải cho anh ý lý do vì sao bố cáu, và khuyên anh ý từ lần sau bố hỏi là phải nói ngay, phải thực hiện đúng các công việc cá nhân trước khi ra khỏi nhà.
Tối nay, mẹ kiểm tra sách vở, thì thấy vở Văn anh ý viết linh tinh vào bài làm. Ví dụ câu hỏi người ta hỏi bà sẽ làm gì… theo nội dung trong SGK, thì ông ý viết trả lời là: Nếu bà không có tiền thì bà sẽ ra cây rút tiền rút 10 tỉ đồng. Đại loại như thế. Mẹ nó điên quá doạ đuổi ra khỏi nhà, vì lỗi này mắc rất nhiều lần. Anh ý ghét nhất học Văn nên giờ Văn anh ý hay viết linh tinh, nói linh tinh nữa. Nhắc nhở, hứa hiếc chán chê rồi nên hôm nay mẹ nổi trận lôi đình. Anh ý tái mặt luống cuống xin lỗi các kiểu. Bố sang cũng doạ thêm, thế là anh ta cuống cuồng gọi: Bố ơi, con bảo này, con xin hứa này bố này. Bố bảo, bố không chấp nhận lời hứa, vì con hứa biết bao lần rồi. Giờ con phải làm bản kiểm điểm. Thế là anh ý ngồi hì hục làm bản kiểm điểm, nhưng nhất định là không ghi hình thức xử lý đuổi ra khỏi nhà, mà chỉ là ăn roi và úp mặt vào tường thôi (khôn lắm đấy ạ). Vì thế mẹ bắt bổ sung là tội nặng nhất khi tái phạm chuyện viết linh tinh vào vở vẫn là ĐUỔI RA KHỎI NHÀ.
Đấy, giờ anh ý còn quái hơn cả đứa bình thường rồi. Cũng nhọc ra phết đấy!
#giadinh
#kankin
#giodonghunhut