Một chút tím Huế man mác buồn không đủ níu chân người ở lại

Một chút tím Huế man mác buồn không đủ níu chân người ở lại. Một chút hương sen đầu mùa hạ không lay động lòng ai.
Gió vẫn miên man rong ruổi giữa đại ngàn , Sắc tím thẫm trong chiều hòa quyện với dòng suy tư vô tận.
Người mới đây mà giờ đã cách xa , cái nắm tay còn hơi ấm nồng nàn lạ. Một chút nhớ , một chút chơi vơi , một nửa nụ cười ưu tư buồn cúi mặt, cái trăn trở ray rứt khi chọn làm người ở lại, có gì đó cay nồng nơi khóe mắt , cơn gió chiều thoáng qua như vỗ về nổi cô đơn thầm kín .
Người ra đi bước tiếp cuộc hành trình đã chọn. Nơi đây Huế vẫn tím tím cả lòng ai giữa hoàng hôn soi mình óng ánh, văng vẳng đâu đây tiếng lòng ai đồng điệu…
. Anh đi rồi xứ Huế buồn hiu đó anh, chim xa đàn không còn nghe hót trên cành…
Anh bây giờ phiêu bạt nơi mô hỡi anh.. em bây chừ như là chiếc lá … xa … cành…Thương nhau rồi sao đành để chi … đớn … đau !
Giờ người đã xa … Huế vẫn tím như thuở đầu còn nhau… !
Miên man …. ngày về
DX Giã bạn 20/5/2017