Ngày nghỉ

Ngày nghỉ, để toàn bộ thế giới xuống mông và để cho não khỏi thiu, ông anh chở mình đi mua sách cũ.
Có những cuốn sách hay chẳng bao giờ nằm trên các tiệm sách mới, có những bản dịch tuyệt vời mà bọn trẻ như mình không bao giờ có cơ hội đọc lại nếu như cầm vào cuốn sách mới (thật khó hiểu văn học dịch ngày càng tồi tệ).
Dù rằng, sách cũ được in trên giấy không tẩy, đầy mày gỗ đen đúa và xấu xí. Nhưng mình vốn không câu nệ, chỉ vì thích cái chất lượng bên trong nó mà mua.
Sà vào dãy hàng sách cũ, thế là quyết chí đóng đô lại ở đó nguyên 1 ngày, cái thú ngồi bới bới từng khe kẽ đầy mùi ẩm mốc và mọt rồi tìm được 1 loạt những cuốn sách mình thích với giá rẻ bất ngờ, có khi chỉ bằng với giá cuộn giấy vệ sinh. Với mình về 1 nghĩa nào đó thì nó là 1 thứ cực khoái, hết sức thỏa mãn he he.
Tổng tập văn Việt Nam, ngày xưa mình có quyển 30A, đọc hết những năm cấp hai rồi cho bạn mượn, rồi nó mất hút con mẹ hàng lươn đến giờ không trả. Đã 20 năm trôi qua. Rồi mất bao công sức mình cũng tìm lại được dần các tập từ các cửa hàng sách cũ, trong Nam lẫn ngoài Bắc với giá rẻ như cho. Vì những kinh nghiệm xương máu mất sách vì dại bao nhiêu năm và chừng ấy thời gian mới tìm mua lại được. Mình không bao giờ cho mượn sách nữa.
Cuốn Thành Trì, cùng với 1 nhóm sách nữa như Người tình tuyệt vời, Thầy lang, Đèn không hắt bóng, bác sĩ Zivago viết về cuộc sống của các bác sĩ và lịch sử y học xuyên suốt từ thế kỷ 18 đến tận thế kỷ 20. Được xâu chuỗi bằng các bối cảnh văn học và có điểm chung là được viết bởi chính những người làm y học. Từ châu Âu sang châu Á. Thế là mình đã có đủ bộ.
Lúc đi, cái va li đầy quần áo, dự rằng khi về nó chuyển sang chứa đầy sách, he he.
Ai cho tôi làm người lương thiện.