NỖI BUỒN CỦA CHA

NỖI BUỒN CỦA CHA
Những nhà tranh phên lá/ Cửa sập(*) giờ đâu lưa? Nước sông chả còn cá/ Sầu biết mấy cho vừa?
Trâu già sứt mũi đứng/ Ậm ò điệu hát xưa/ Nắng đâu mà chúng táp/ Cọng cỏ cũng không chừa.
Nhà giờ toàn to cao/ Theo mô hình phố thị/ Bộ ván gỗ năm nao/ Giấu buồn góc cũ kỹ.
Chiều mấy “eng” làm xị/ Đi rất là liêu xiêu/ Mấy “ả” giờ kêu “chị”/ Son phấn cũng hơi nhiều.
Cha tôi về đắp mả/ Xây lăng bên bờ cao/ Bầy chăn bò đến nói: “Cho tiền thì không sao”. (Không cho thì chúng phá/ Đành phải móc hầu bao).
Vẫn con sông ngày cũ/ Nhưng rừng xưa chẳng còn/Bầy cưỡng không chỗ trú/ Cả bầy còn mấy con.
…Cha tôi về đắp mộ/ Nhớ chi mà héo hon?
(9/4/2015)
Tiếng Quảng Trị: NỖI BUỒN CỦA CHA
Những nhà tranh tráp lá/ Cựa trập chừ mô lưa?/ Nác rào nỏ còn cá/ Sầu biết mấy cho bưa?
Trâu cấy sứt mụi đứng/ Ậm ò điệu hát xưa/ Nắng mô mà hấn táp/ Cọng cỏ cũng khôông trừa.
Nhà chừ toàn to cao/ Theo mô hình phố thị/ Bộ phản gỗ năm nao/ Giấu buồn nơi khu đị.
Chiều mấy eng mần xị/Đi rất là liêu xiêu/ Mấy ả chừ kêu chị/ Son phấn cũng hơi nhiều.
Cha tui về đắp mả/ Xây lăng bên bợc rào/ Bầy chự bò tới nói/ “Cho tiền thì không sao”. (Khôông cho thì hấn phá/ Bơ phải móóc hầu bao).
Vẫn cấy rào năm cộ/ Nhưng rú xưa nỏ còn/ Bầy cưỡng khôông chỗ trú/ Cả bầy lưa phây con.
…Cha tui về đắp mộ/ Nhớ chi mà héo hon?
(9/4/2015).
(*)Cửa sập: loại cửa khi mở ra thì giở lên, dùng cây để chống; lúc đóng thì sập xuống, dùng cây chống chèn ngang phòng kẻ trộm.
Ảnh 1: Dòng Thạch Hãn quê tôi. Ảnh 2: Tranh vẽ (bằng hoài niệm) nhà mái tranh – vách đất – cửa sập của họa sĩ Đinh Giao Hữu.