Sáng nay thức dậy

Sáng nay thức dậy, vô tình tìm thấy tấm hình cũ, người cũ…
Lòng lâng lâng nhớ, mình đã từng có những ngày tháng như thế! Những ngày tháng rực rỡ nhất trong cuộc đời. Nhưng rồi vẫn trôi qua như cơn mê dài vô tận….
Giữa chúng mình có quá nhiều khoảng cách, chia tay khi tình yêu vẫn còn nồng, chờ nhau thì cũng đã chờ rồi. Tha thứ thì cũng đã tha thứ rồi…nhưng vẫn không thể cùng nhau đi trọn 1 con đường…
Sài Gòn hôm nay vẫn nắng em ạ! Nắng long lanh xuyên qua từng tán cây rơi xuống lòng đường, lóm đóm, loang lỗ…
Không biết rồi ở đó em có ổn không, còn anh, vẫn mỗi sáng đến trường và mỗi chiều lặng lẽ về.
Anh vẫn sẽ giữ nguyên vẹn những kỉ niệm về nhau, có thể anh sẽ xếp ngăn nắp vào một góc nào đó thật sâu trong tâm hồn. Nhưng anh sẽ không quên! Dù ngày mai anh co bước tiếp…
Em!
Hãy thật an nhiên bên góc đời không có anh dự phần. Còn anh vẫn sẽ làm nốt những điều còn dang dở.