Tháng 7 ghi nhanh

Tháng 7 ghi nhanh.
Phó quan tri quận Thanh Xuân,
Vi hành ăn bún lúc gần xế trưa.
Ướm đường xe đậu cũng vừa,
Có đỗ ba cái vẫn thừa lối đi.
Trời thì đương nắng cháy mi,
Lại khi bụng réo, nghĩ gì lắm đâu.
Cốt sao nhanh gọn làm đầu,
Ăn no mới có sức hầu nhân dân.
Khi còn chửa kịp xỉa răng,
Có con mất nết nhà gần đấy thôi.
Cầm chai mắm đã lên giòi,
Tưới khắp xe chị bắt đòi phải đi.
Đéo ý kiến, hỏi han gì,
Hành xử mất dạy đúng y cướp đường.
Giọng điệu có tí cương cương,
Lại thêm lý luận đúng phường ngụ cư:
“Đường này vốn dĩ đất tư,
Tổ tiên tao đã mua từ khi xưa.”
Quả là bố láo thượng thừa,
Cơ mà tranh cãi dây dưa làm nồn,
Có mà cãi đến hoàng hôn,
Phôn khôn bấm gọi thẳng đồn công an,
Hai anh phối hợp nhịp nhàng,
Một ghi biên bản, một chàng trông xe.
Hình ảnh thật đẹp miễn chê,
Như Từ Hoảng chặn đường về Hứa Xương.
Bảo vệ tài sản dân thường,
Ngoài giờ chẳng quản, bụi đường sá chi?
Kể ra chuyện bé tí ti,
Phá hoại tài sản, có gì mà oan?
Nạn nhân bấm gọi công an,
Ấy là cái lẽ hoàn toàn văn minh.
Dư luận vốn như cửa mình,
Tư duy khố rách cùng đinh nghìn đời.
Há hết mõm vẩu buông lời,
Chửi chị quan quận rụng rời cóoc sê.
Toàn quân trí thức huyền đề,
Lên phây búc giở trò hề luyên thuyên.
Nào là “lạm dụng chức quyền,
Trông xe cũng phải làm phiền công an.”
Nào là “ăn đéo ăn sang,
Ba mươi nghìn bún rưới tràn nước xương.”
Đúng loại lãnh đạo bất lương,
Quan dẫu đúng cũng phải nhường nhân dân.
Sống phải chấp nhận thiệt thân,
Tài sản bị phá cũng câm mồm vào.
Bị đánh cũng bảo không sao,
Thế mới hợp í cần lao nước nhà.
Phường Văn Miếu quận Đống Đa,
(Nội thành mà vẫn thấy xa vãi nồn.)
Có chị bố chết chưa chôn,
Đi xin chứng tử, có luôn trong ngày.
Tuy nhiên chị vẫn a cay,
Lên phây búc để giãi bày tâm-tư
Bịa chuyện nghe như khí hư,
Dù rằng sau đó chứng từ bày ra.
Lộ mặt vu cáo điêu ngoa,
Hại một cán bộ phải ra về vườn.
Càng dân mất dạy khó lường,
Gian manh xảo trá càng thường chửi quan.
Bờ Hồ đêm nóng như rang,
Cuối tuần nườm nượp từng đoàn gái giai.
Có thằng bé cũng có tài,
Kéo đàn, mở hộp xin vài đồng tiêu.
Quy định nói đã quá nhiều,
Nào ai kiếm chuyện ra điều khó khăn?
Nhắc nhở một cách nhân văn,
Rằng “xin giấy phép một lần là xong.”
Rất đơn giản và hợp lòng,
Cơ mà đối tượng rõ dòng bần nông.
Cả lò bật như lên đồng,
Lu loa ăn vạ đéo thông được rồi.
Vợ chồng mất dạy thì thôi,
Thằng con tí tuổi cũng đòi bon chen.
Máu Lê Văn Tám trong genes,
Quả là dân tộc Rồng Tiên anh hào.
Mười lăm tuổi những ước ao.
Buổi đầu cầm vĩ biết bao là mừng,
“Má ơi vĩ đẹp qúa chừng,
Con đi kéo dạo, má đừng lo chi.”
Má cười: “thiệt giống cha mi,
Chả ăn chi cả, cứ đi kéo hoài.
Hôm thì được nhõn một chai.
Hôm nào kiếm đậm những vài củ cơ.
Tiền để đâu hết bi giờ?
Hay mang từ thiện bớt cho đồng bào?
Nhà mình tiền đếm bằng bao,
Cơ mà thêm tí thì tao cũng mừng.”
Khi thì cổ điển Phục Hưng,
Khi thì nhạc của Sơn Tùng soái ca.
Khi chỉ mặt đội tuần tra,
Dõng dạc thét “bố sợ bà chúng bây”.
Vĩ này càng kéo càng hay,
Một tay em chấp mười tay quân thù.
Xứ mình lắm chuyện ruồi bu,
Đọc báo cứ thấy thối mù như phân.
Trăm năm dân vẫn dân gian,
Nghìn năm quan vẫn quan tham mới vừa.
Mướp đắng hợp với mạt cưa,
Ăn xin chỉ xứng canh thừa cơm thiu.
Bớt mồm chửi, bớt nói điêu
Ngu thì đừng cố phán điều đúng-sai.
Nước người đã tới bồng lai,
Nước ta thì vẫn miệt mài chửi nhau.
Âu Cơ mang nặng chửa đau,
Nhẽ nào lại đẻ một bầu trứng ung?
See Translation