THƠ ĐIÊN

THƠ ĐIÊN.
Chim sẻ nhỏ vào mây chao liệng
Sải cánh bay hòa quyện xanh vời
Bầu trời đón lấy một người
Ngạc nhiên được thấy mặt trời bé con.
Đàn tách nó vì non huyễn hoặc
Giấc mơ cao loắt choắt sẽ quên
Mẹ cha luôn ở cạnh bên
Khuyên con từ bỏ gạch tên tiếng lòng.
Nó lủi thủi môi cong thầm lặng
Có niềm tin làm bạn cùng mình
Đời sao có thể là tình
Đại bàng mãnh hổ náu hình sẻ non.
Mây nhìn xuống mỏi mòn năm tháng
Thấy Sẻ cao làm bạn cỏ vòng
Thanh niên đã lớn tòng ngòng
Lùn hơn ngọn cỏ đụng đòng chẳng xong.
Cười hở lợi! Sẻ còn lớn nữa!
Cỏ đong đưa trót hứa chị Hằng
Ừ thì giấc mộng tuyệt rằng
Mơ thôi ai cấm lên đằng thiên thai.
Ta sống giữa điên hai kẻ thí
Một mạng cùi khả dĩ thăng không?
Người thì có mấy cọng lông
Kẻ thì thấp chũm đụng mông Nguyệt rằm!!!
Ta luyện tập cứ chăm bạn nhé!
Ai có cười lợi hé hở răng
Niềm tin khác lạ thêm rằng:
Ngày gần hạnh phúc đem nàng đến anh.
… Và chấm hết đã dành chua chát
Sẻ con kia chốc lát làm mồi
Chim ưng tóm chặt xong rồi
Cỏ non xơ xác trăng lời tiễn vong.
Người hàn sĩ viết xong đoạn kết
Chim con kia trả hết một đời
Gần nơi ngọn cỏ xanh vời
Gót chân người ngọc được mời đến thăm.
Nhà thơ phải trả giá 1 đời cho những hy vọng hão huyền không thực đó, phải không chú. Chỉ có nhà thơ, kẻ hàn sĩ mới thấy linh hồn, thấy khát khao của những vật vô tri giác và lấy nó làm lẽ sống của mình. Cảm ơn sự hy sinh đời thực cơm áo gạo tiền của những nhà thơ như chú cho mọi người được thưởng thức những vần thơ hay. Cảm theo NHỮNG ĐIỀU TRÔNG THẤY của nhà thơ Trần Quế Lâm.